Hãy đăng ký thành viên để có thể dễ dàng trao đổi, giao lưu và chia sẻ về kiến thức đồ họa.
  1. Hãy đăng ký subscribe kênh Youtube mới của Việt Designer tại địa chỉ: Youtube.com/VietDesignerChannel để theo dõi các video về thiết kế đồ họa. Do trước đó kênh cũ bị Youtube quét không rõ lý do, trong thời gian chờ kháng cáo nếu các bạn thấy video trên diễn đàn bị die không xem được thì có thể vào kênh mới để tìm xem video sơ cua nhé.
    Loại bỏ thông báo

Chuyện Má Con

Chủ đề thuộc danh mục 'Chuyện trò linh tinh' được đăng bởi shimachaos2000, 7/8/13.

Lượt xem: 1,444

  1. shimachaos2000 Thành viên cấp 1

    Ba anh bỏ má theo vợ bé.
    Ổng gom hết tài sản có giá trị trong nhà,
    để lại cho má
    một số nợ không nhỏ
    và anh khi còn chưa đủ lớn.
    Vì dính líu đến nợ nần bên ngoài, nhà nước cho má nghỉ việc.
    Tuổi đã về chiều, má không kiếm được việc làm nào tốt.
    Ngày ngày đạp xe cọc cạch lãnh lục bình về đan.
    Anh và má lâm vào hoàn cảnh thiếu thốn, bữa đói, bữa no.
    Đậu đại học, nhưng không có tiền theo, phẫn chí, anh bỏ lên Sài Gòn tìm việc, hy vọng đổi đời.
    Má tìm anh khắp nơi.
    Má chờ anh đêm ngày.
    lên Sài Gòn vài năm, anh hiểu rằng cuộc sống thật không dễ dàng như anh nghĩ, bưng bê, rửa xe, tạp vụ anh làm đủ cả mà cuộc sống vẫn chật vật, lại còn bị chửi lên chửi xuống. Tự nhiên anh nhớ má, sáng hôm sau anh bắt xe về quê.
    Vài năm trước căn nhà nhỏ nhưng ấm cúng mà giờ trở nên quạnh hiu, xiêu vẹo. Không có má ở nhà, anh vội đi tìm, hàng xóm bảo : má ngoài đồng!
    Má đang chơi đá bóng với mấy đứa nhỏ trong xóm, má ngây ngô không nhận ra anh, anh ngỡ ngàng, gạt nước mắt dắt má về nhà.
    Anh nghe kể: lúc biết anh bỏ má đi, má suốt ngày lủi thủi ở nhà, không đan lục bình nữa, thời gian sau má nghê nghê dại dại, nói cười một mình, thỉnh thoảng như đứa con nít năm sáu tuổi.
    Anh khóc hết nước mắt, má nhìn anh cười hệch hệch ngây ngô không biết gì. Chợt anh nhớ đến những lúc anh mê đá bóng, má bới cơm ra tận sân banh gọi anh, anh nhớ những lúc anh xin tiền đi sinh nhật bạn, má lăn xăn đi vét từng túi quần túi áo, mỗi túi chỉ có vài ngàn lẻ nhăn nheo.
    Anh ôm má, lại khóc, má ôm anh, như cũng đang muốn vỗ về...
    Từ đó anh ở lại quê chăm sóc má, ngày ngày đút cơm rót nước, chiều chiều cõng má đi chơi, như cách mà ngày xưa má đã chăm sóc anh, anh quên mất tóc mình cũng bạc dần .
    Rồi má mất, người ta thấy anh lặng lẽ ngồi bên quan tài má, anh không khóc nức nở, mà khóe mắt đỏ hoe, thỉnh thoảng lại áp tai vào hòm, như lắng nghe má dặn dò gì, và thủ thỉ như hai má con đang chuyện trò cùng nhau.
    Năm sau, anh cũng mất, mấy ông bác sĩ nói anh bị lao phổi để lâu nên không cứu được, nhưng hàng xóm gần đó, họ đều tin, anh không mất vì lao, mà anh muốn đi tìm má anh, như những tháng ngày má tìm anh trước đây..
    [​IMG]

    ...

Ủng hộ diễn đàn