Hãy đăng ký thành viên để có thể dễ dàng trao đổi, giao lưu và chia sẻ về kiến thức đồ họa.
  1. Hãy đăng ký subscribe kênh Youtube mới của Việt Designer tại địa chỉ: Youtube.com/VietDesignerChannel để theo dõi các video về thiết kế đồ họa. Do trước đó kênh cũ bị Youtube quét không rõ lý do, trong thời gian chờ kháng cáo nếu các bạn thấy video trên diễn đàn bị die không xem được thì có thể vào kênh mới để tìm xem video sơ cua nhé.
    Loại bỏ thông báo

Sự thật về câu chuyện Tấm Cám mà chưa có ai từng kể

Chủ đề thuộc danh mục 'Chuyện trò linh tinh' được đăng bởi dennisph91, 4/3/17.

Lượt xem: 144,802

  1. dennisph91 Thành viên cấp 2

    dhzmabg.jpg
    Phần 1: Hãy đặt tên con là Tấm

    "Kẽo cà kẽo kẹt
    Dám tranh chồng chị
    Chị khoét mắt ra..."

    Trong một căn nhà rơm lụp xụp, có ba người đang đứng dưới bóng đèn dầu. Những cơn gió mùa thổi qua thê lương, làm lạnh thêm cái không gian ảm đạm. Người đàn ông ngồi bên cạnh giữa, nhìn vợ mình nằm mệt mỏi, tay giữ bụng bầu.

    "Không còn cách nào sao?" - Người đàn ông hỏi

    Người đàn bà còn lại lắc đầu. Tay thị cầm lá bùa màu vàng. Dưới ánh dầu mập mờ, những hán tự đỏ nổi lên như máu.

    "Con hai vợ chồng đã nhiễm vong quá nặng. Căn nhà này có ác linh, trong quá trình thành hình người, đứa bé đã bị phá mất phần căn. Chỉ sợ sinh ra..."

    Người đàn ông nhìn vợ mình, ở phần rốn là tâm của những đường máu màu đen. Tay ông nắm chặt lại...

    "Tuy vậy, vẫn còn một cách." - Người đàn bà đang đứng nói

    Người đàn ông ngẩng đầu lên.

    "Tuy căn đã bị phá, nhưng cốt vẫn còn. Khi đứa bé sinh ra, lập tức phải yểm bùa. Giữ lại phần hồn, triệt đi ma khí. Nhưng quá trình này sẽ làm vong phản ứng dữ dội. Thị đây có thể bị nguy hại."

    Người đàn bà trên giường mồ hôi đầm đìa, hơi thở mệt nhọc. Thị quay sang nhìn chồng. Khẽ gật đầu. Người chồng nắm chặt tay vợ. Dồn chút lực còn lại, người vợ bật ra tiếng nói khe khẽ:

    "Nếu... tôi có mệnh hệ gì... hãy đặt tên con là... Tấm"

    z8b62Np.jpg
    Phần 2: Chị hụp cho sâu, kẻo về mẹ mắng

    Tấm càng lớn càng xinh.

    Mười sáu tuổi trăng tròn, Tấm dần bộc lộ ra vẻ đẹp của mình. Làn da trắng ngần, đôi môi đỏ, tóc đen dài mượt. Dù vậy, ai cũng thấy ở Tấm một sự nhợt nhạt đến kì lạ. Tấm xinh đẹp nhưng thiếu sinh khí, cơ thể yểu điệu như cành mai, cảm tưởng như chỉ cần bẻ nhẹ là mọi thứ gãy răng rắc.

    Cám, trái lại, hay nói, hay cười. Năng động hoạt bát. Cám không được đẹp như Tấm, nhưng lại được cái nét duyên mà ai cũng quý.

    Một hôm hai chị em rủ nhau đi bắt tép. Cám chạy nhảy tung tăng đi trước. Tấm im lặng đi sau.

    Đến nơi, Cám nhảy xuống nước mà nghịch. Tấm ở trên bờ, nhìn lên bầu trời, mới ba giờ chiều mà đã có trăng tròn. Bầu trời tựa như màu xanh lá nhàn nhạt, mang vẻ u sầu chết chóc.

    Cám đang nghịch thì nhìn thấy bóng trăng phản chiếu trước mặt. Quay về phía Tấm, cô thấy Tấm đang đứng nhìn trăng và vuốt nhè nhẹ tóc.

    Tấm ánh mắt vô hồn nhìn trăng. Trăng hôm nay thanh quá. Miệng tấm bắt đầu lẩm bẩm khe khẽ, thứ tiếng nghe như tiếng Tàu. Tấm vốn đâu có biết tiếng Tàu?

    Rồi đất động đậy, nước sủi bọt. Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Trên mặt đất, hàng ổ giun đất trồi lên quằn quại. Con nào con ấy béo mầm, bò lổm ngổm dưới chân Tấm. Dưới mặt hồ, những con tép xám ngoét nổi lên đỏng thành từng mảng dày đặc, tần tầng lớp lớp.

    Cám nghẹn giọng, tay chân bủn rủn.

    Tấm từ từ nhìn Cám.

    "Em có ngụp đầu
    Thì ngụp cho sâu..."

    Cám bật khỏi mặt nước, băng qua cánh rừng. Về đến nhà thất thần. Mẹ hỏi mãi mới dám kể lại.

    Người đàn bà - mẹ Cám nghe xong, lắc đầu. Thị mở tủ, trong đó có một chiếc hộp có hình bát quái. Mở ra có một chiếc gương chiếu yêu, và một chiếc yếm đỏ.

    "Giờ mẹ phải đi có việc, con đợi ở nhà mặc chiếc yếm này, tuyệt đối không đợi bỏ ra."

    Nói xong, thị cầm chiếc gương chiếu yêu vội đi vào rừng, hướng về phía Tấm.

    C5JYbMf.jpg
    Phần 3: Bống bống bang bang... bống ăn xương trắng đám tang...

    Thủa ấy trong làng bỗng dưng xuất hiện tin đồn về một loài thủy quái. Những người bắt cá trong làng kể vể những tiếng động kì lạ buổi đêm. Tiếng mặt nước lõm bõm rồi tạt lên ào ào như gió rít.

    Một đứa trẻ nghịch nước đã bị cắn mất nửa bàn chân.

    Tấm ngồi trong phòng. Nhớ về hôm ấy đi bắt tép với Cám rồi bị ngất ở bờ hồ. Cô chỉ nhớ mẹ Cám đã đưa cô về, chuyện còn lại ra sao, cô không nhớ nữa.

    Nửa đêm, bỗng có tiếng lõm bõm tại giếng nước sau nhà. Tấm giật mình. Cô sợ. Chẳng lẽ thuỷ quái có ở giếng nước nhà mình?

    Cô co người lại, run rẩy.

    Nhưng trong đầu cô có một giọng nói: "Đừng sợ... Ta là bụt đây... Con cá đó... Vốn là của con..."

    Giọng nói văng vẳng trong phòng. Giọng nói chi phối cô. Giọng nói khiến cô mở cửa, bước ra sân sau...

    Trong ánh trăng tròn phủ xuống, không gian bao quanh bởi một màu xanh lam ảm đạm. Tấm nhẹ nhàng bước từng bước về phía sau nhà.

    Miệng giếng thấp, tròn gồ ghề. Tấm từ từ nhìn xuống dưới sâu, màu ẩm mốc của rêu xộc lên. Dưới đáy giếng đen ngòm, xuất hiện hai con mắt màu vàng, lòng đen hình bầu dục, có một con vật đang bơi trên mặt nước.

    Rồi ngạc nhiên hơn, bằng một cách nào đấy, con vật đó bám vào thành giếng rồi len lên, từng nhịp, từng nhịp.

    Để khi nó lên miệng giếng, Tấm mới nhận ra đó là một con cá lớn to bằng một đứa trẻ sơ sinh. Chỉ khác là, trên thân con cá này mọc ra bốn chân.

    Tấm nhìn nó. Con cá nhìn Tấm, sau đó quẫy cái đuôi phành phạch, ra vẻ mừng rỡ.

    Tấm lấy tay xoa đầu, phát hiện ra trên miệng con cá, những cái răng nhọn hoắt đỏ lòm ấy vẫn đang gặm một nửa bàn chân.

    "Từ giờ chị sẽ gọi em là Bống." - Tấm thì thào

    Tấm nói chuyện với con thuỷ quái mà không biết, từ trong bóng đêm, mẹ của Cám đã nhìn thấy tất cả.

    kTeMEjq.jpg
    Phần 4: Chăn trâu chăn ở đồng xa, chăn ở gần nhà làng bắt mất trâu

    Những ngày sau đó, Tấm lẳng lặng bắt những con vật nhỏ ném xuống giếng, khi thì con gà, khi thì con ếch. Mặt nước càng ngày càng nhiều xương trắng, tanh ngòm.

    Mấy hôm đó trời mưa liên tục, mây đen phủ kín bầu trời. Mẹ của Cám ngồi trong nhà, thị suy nghĩ mông lung.

    Vong linh trong Tấm ngày càng biểu lộ rõ. Phong ấn được ấn vào người Tấm ngày càng yếu đi. Hiện giờ thị cũng chẳng còn cách nào khác ngoài việc lấy Tấm làm bình chứa, để không cho vong ấy ra ngoài. Nếu không có vật giữ, nó sẽ thoả sức hoành hành.

    Nhớ ngày xưa mẹ của Cám và cha của Tấm là một cặp đạo sĩ trừ ma. Trong một lần đi đến một ngôi đền cổ, họ gặp một ác linh. Tương truyền rằng, ác linh này vốn là một thầy ấn người Trung Quốc, được đưa đến để phong ấn các long mạch tại An Nam. Hắn lấy hiệu là Bụt, vốn là kẻ tàn ác, tu luyện tà thuật, lấy xác người và xác động vật làm vật dẫn, để tạo nên những sinh vật kì dị. Trong một lần đụng độ với thánh Gióng, đội quân của hắn không chịu nổi lửa thần của ngựa sắt. Trước khi bị cây gậy sắt màu đen quật vào gãy cổ, hắn kịp thời lập phép thoát hồn. Ám vào cỏ cây sinh linh ở đó mà sống.

    Cuộc chiến giữa hai người và lão Bụt hết sức ác liệt. Cuối cùng, cha của Tấm bị thương. Ác linh tưởng như biết mất. Không ngờ lại bám theo cha Tấm, cuối cùng nhập vào phần hồn của đứa trẻ.

    Mẹ Tấm chết sau khi sinh Tấm ra. Cha Tấm cũng qua đời không lâu sau đó. Khi đó, mẹ của Cám mới nhận nuôi Tấm, đồng thời cũng là để canh giữ ác linh. Không lâu sau đó, mẹ của Cám nhận nuôi thêm Cám - một đứa trẻ mồ côi trong làng.

    Mấy hôm nay Tấm có biểu hiện lạ. Trong giếng nước sau nhà cũng phát ra yêu khí oan nghiệt. Mẹ Cám phải ngồi án binh bất động. Khi tâm hồn của Tấm bị dao động, ác linh sẽ dễ dàng chiếm lấy.

    Hôm sau trời ngừng mưa. Mẹ Cám gọi tấm ra ngoài, bảo: “Con ơi con! Làng đã bắt đầu cấm đồng rồi đấy. Mai con đi chăn trâu, phải chăn đồng xa, chớ chăn đồng nhà, làng bắt mất trâu”

    Tấm vâng lời.

    Sau khi chắc chắn Tấm đã đi, Cám không có ở nhà, mẹ Cám mới ra giếng ở đằng sau. Thị vặn cổ một con gà, rồi ném xuống giếng.

    Ở dưới giếng, bọt nước bắt đầu xuất hiện. Những chiếc răng nhọn hoắt trồi lên, ngoạm lấy con gà, máu đỏ hoà trong nước.

    Đứng bên trên, người phụ nữ lấy lá bùa mầu vàng, niệm ấn chú, lấy dao cứa vào tay rồi nhỏ lên một vài giọt máu. Máu vừa rơi xuống giấy, khói bốc xì xèo. Thị cuốn lá bùa quanh một túi vải đựng đầy diêm tiêu, miệng niệm chú.

    "Thiên linh linh
    Địa linh linh
    Trời diệt vong linh
    Diệt vong diệt bạo"

    Nói xong thị thả túi vải xuống giếng.

    Một tiếng nổ lớn vang lên. Sau khi máu bắn tung toé, xương văng khắp nơi, thành giếng bắt đầu lục đục, đất đá xung quanh đổ sập xuống, khói bụi bốc lên.

    Trong thoáng chốc, miệng giếng đã bị lấp.

    Mẹ Cám ho sặc sụa, người không còn chút sức. Mười sáu năm liên tục phải niệm chú phong ấn ác linh, pháp lực suy tàn, nay một phép cỏn con như vậy cũng không thể thực hiện một cách dễ dàng nữa.

    Thị đang quan sát miệng giếng, bỗng linh tính mách bảo có điều không ổn. Thị quay ngoắt ra sau rồi giật mình.

    Đằng sau thị, là Tấm...

    Tấm đang đứng…

    Tấm đang cười.

    Gsd0j8r.jpg
    Phần 5: Hậu Cá Bống

    Thị rùng mình…

    Tấm đứng đằng sau, run bần bật, miệng cười, mắt trợn ngược, tay chỉ thẳng vào giếng:
    “Đến người bạn duy nhất của con, mẹ cũng nỡ tâm giết sao?”

    “Tấm. Hãy tỉnh lại đi. Nó chính là yêu quái…” – mẹ Cám nói, đồng thời chầm chậm lùi về phía sau, tay lấy ra một nắm bùa.

    Tấm không nghe thấy gì nữa. Chỉ thấy những kí ức hỗn loạn kéo dài.

    Từ thời thơ ấu, Tấm không có bạn. Vốn sinh ra da đã xanh xao, lại mắc một căn bệnh quái ác: cứ hoạt động mạnh, là xương cốt sẽ bị nguy hại. Vì vậy lúc nào Tấm cũng có vẻ nhợt nhạt, yếu ớt. Bọn trẻ trong làng luôn tìm cách tránh xa Tấm. Một phần là vì sợ lúc nô đùa Tấm sẽ bị thương, một phần là sợ ánh mắt lạnh lẽo kì dị Tấm luôn mang trên mặt.

    Cám tính trẻ con, không để ý đến Tấm, chạy vào chơi cùng với lũ trẻ trong làng. Cám càng vui vẻ hoạt bát bao nhiêu, Tấm càng ưu phiền sầu muộn bấy nhiêu. Dần dần, buồn bã tích tụ thành trầm uất.

    Một lí do nữa, là Tấm luôn nghĩ mình không có mẹ. Dù cả hai được nhận nuôi, nhưng người ta thường gọi người đàn bà đó là mẹ Cám, chứ không phải mẹ Tấm. Dân làng luôn gọi đó là người dì ghẻ của Tấm. Tệ hơn nữa, họ còn rỉ tai nhau rằng, ngày mẹ Tấm mất, mẹ Cám luôn đến nhà bố Tấm mỗi đêm. Vốn dĩ không ai biết thị xuất hiện để phong ấn vong linh trong người Tấm, vào cái giờ mà nó hoạt động mạnh nhất.

    Nhưng những lời truyền miệng thất thiệt, cũng đủ để một đứa trẻ như Tấm thêm phần hoài nghi.

    Rồi Tấm gặp Bống. Một con vật mà không tránh xa Tấm. Một con vật muốn chơi với Tấm.

    Sau bao lâu chỉ có một mình, Tấm đã tìm thấy một người bạn.

    Để đến hôm nay, chính mắt nó thấy mẹ Cám tự tay giết Bống.

    Giờ nó chẳng còn gì cả.

    Chẳng còn ai cả...

    Đứng trước mẹ Cám, Tấm mắt trắng dã, miệng sủi bọt, phun ra một tràng tiếng Tàu kéo dài, lần này có lẫn cả giọng đàn ông khản đặc.

    Ác linh trong người đã chiếm lấy cô.

    Sự thực là chính ác linh đã gọi con cá đến. Chính ác linh đã sắp đặt để Tấm quay lại và chứng kiến khung cảnh này.

    Tấm bắt đầu niệm chú, từ đằng sau, con trâu mà Tấm dắt đi chăn, hai mắt đỏ ngầu, miệng thở hùng hục, dường như đã bị kiểm soát, xuất hiện rồi tiến về phía mẹ Cám.

    Nó đang lấy đà.

    Mẹ Cám xoay người, lấy chân quệt lên mặt đất vẽ thành hình vòng tròn âm dương. Những lá bùa trên tay, gấp lại, rồi lại xòe ra, dệt lên thành một lá bùa lớn to bằng nửa thân người, trải dài từ lưng đến chân, hai tay cầm hai mép trên, phủ ra trước ngực.

    Con trâu lao tới, nó bước đến đâu, mặt đất rung động đến đấy. Nó không còn là một con trâu bình thường nữa, tốc độ của nó đã ngang bằng một con ngựa.

    Mẹ Cám mặt không biến sắc. Khi con trâu đến gần, thị uốn người cùng lá bùa sang một bên. Con trâu đang có đà, bỗng bị đẩy theo đường cong của mép vòng tròn âm dương dưới đất, mất thăng bằng, chệch hướng, lao thẳng vào miệng giếng.
    Ầm một cái, đống đất đá cùng gạch vụn văng tung tóe.

    Tấm đứng ở đằng sau vẫn đang nhắm mắt niệm chú. Con trâu đứng dậy, lắc người, chân trước cào đất rồi chuẩn bị lao tiếp.

    Một lần nữa, con trâu lại bị mẹ Cám hất ra, ngã văng người, oạch xuống mặt đất.

    Tấm chuẩn bị niệm chú tiếp, thì có tiếng động lạ ở phía sau. Cả hai người cùng quay về phía có động.

    Cám đã về.

    Trong lúc Cám ngây ngô không hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì Tấm đã quay người về phía Cám, mở miệng cười độc địa. Tấm lao về phía Cám, bàn tay trái đổi sang màu tím đậm, nhằm thẳng vào ngực Cám.

    “Muốn điều khiển ai, phải lấy tim kẻ đó.” – Tấm lẩm nhẩm

    Mẹ Cám theo phản xạ, hét lên một tiếng lớn, chạy ra khỏi vòng tròn âm dương, thẳng về phía Cám. Cùng lúc đó, con trâu chẳng biết từ đâu lao đến, điên cuồng nhằm thẳng phía eo thị mà húc.

    Trong lúc thập tử nhất sinh, đau đớn vô cùng.

    Khi mà bàn tay Tấm chỉ cách trái tim Cám một gang tay.

    Một tia sáng lóe lên.

    Giữa Tấm và Cám xuất hiện một chấn động lớn, đẩy cả hai người sang hai bên. Cám ngã nhoài xuống đất, còn Tấm bị văng xa hơn, đập đầu vào gốc gây bất tỉnh. Con trâu vì thế đang lao nhanh cũng khuỵu người xuống.

    Một lớp bụi mù phủ qua.

    Không gian trở nên im lặng.

    Cám nhìn xuống dưới thân mình, nơi chiếc yếm đỏ mà hôm trước mẹ đưa cho, có những văn tự đang phát sáng.

    Tác giả: Phan Việt
    Phần 6: https://forum.vietdesigner.net/thre...am-ma-chua-co-ai-tung-ke.125531/#post-1156549

    Phần 7 - 8 - 9 - 10- 11 - 12 - cuối: https://forum.vietdesigner.net/thre...n-tam-cam-ma-chua-co-ai-tung-ke.125531/page-2

    ...
    HieuLinh, tnc141990, Hải Thần10 người khác thích bài viết này.
  2. SanJi

    SanJi Thành viên cấp 2

  3. emkdeptrai

    emkdeptrai Thành viên cấp 2

    Với ngôn từ linh hoạt, súc tích mà giàu hình tượng, cùng giọng văn đậm chất truyện chưởng, tác giả đã viết nên một áng văn chương lay động lòng người.

    Ahihi's truyện's hay :))
  4. tazanali

    tazanali Thành viên cấp 1

    em thấy hay mờ nhỉ, lót dép hóng
  5. Alchemist

    Alchemist Thành viên cấp 1

  6. Đức Hải

    Đức Hải Mới đăng kí

  7. nhl90hs

    nhl90hs Thành viên cấp 1

    nghe đâu đó có hơi hám của cửu âm chân kinh :O:O8-}
  8. xuanxuxu

    xuanxuxu Thành viên cấp 2

    hóng
  9. Adonit

    Adonit Mới đăng kí

    Hay đó bác :))
  10. Phiêu Lãng

    Phiêu Lãng Thành viên cấp 1

    Phần tiếp theo nào thí chủ.
  11. thanh.nsa

    thanh.nsa Mới đăng kí

    Không biết tác giả của bài viết gốc có đọc được không chứ trước khi viết thì nên tìm hiểu một chút. Bụt trong trí tưởng tượng của nhiều người là ông cụ hiền từ râu tóc bạc phơ nhưng thật ra Bụt trong tiếng Phạn là Buddha tức là Đức Phật (Phật là từ phiên âm tiếng Hán).
    tuyệt đối không được mang hình tượng Đức Phật ra viết một cách xúc phạm như vậy được
    Chỉnh sửa lần cuối: 8/3/17
    Nguyễn Hạnh1992Phiêu Lãng thích bài viết này.
  12. Winter16

    Winter16 Thành viên cấp 3

    thanh.nsa : ko cần căng thẳng thế đâu bác. Mình cũng là phật tử nhưng mình nghĩ cũng ko sao đâu
  13. miminguyen0798

    miminguyen0798 Thành viên cấp 1

  14. Lamds

    Lamds Thành viên cấp 1

    Đánh nhau với cả Thánh Gióng nữa à, không biết tập hợp bao nhiêu chuyện cổ tích nhỉ :-/:-/
  15. tieuconuong

    tieuconuong Thành viên cấp 2

    cô Tấm là nguyên mẫu của nguyên phi ỷ Lan triều Lý
  16. Đặng Hải Nam

    Đặng Hải Nam Mới đăng kí

    lót dép hóng ạ :)) :)):)):)):))
  17. alihung

    alihung Mới đăng kí

    chất quá
  18. Đức Hải

    Đức Hải Mới đăng kí

    Vẫn chưa có cập nhật tiếp hả chủ thớt :(
  19. dennisph91

    dennisph91 Thành viên cấp 2

    [​IMG]
    Phần 6: Trận đồ


    Những văn tự bằng vàng xuất hiện trên tấm yếm rồi nhanh chóng biến mất. Không phải tiếng Hán cũng không phải tiếng Nôm, trái lại, những văn tự này có hình dạng gần giống như họa tiết trên Trống Đồng Đông Sơn.

    Dĩ nhiên Cám không biết, cũng không nhận ra.

    Cám ngồi trên mặt đất. Hồn bay phách lạc. Đến khi mẹ hét Cám hét ba lần, cám mới giật mình.

    “Đỡ Tấm vào nhà. Nhanh”

    Hai người đưa Tấm vào trong. Mẹ Cám lấy trong tủ một lọ thuốc ra rồi xoa lên những vết bầm trên người Tấm.

    “Mẹ sẽ giải thích sau. Vào kho lấy cho ta một thúng đầy thóc với gạo. Trước khi Tấm tỉnh dậy. Mau lên.”

    Có một thúng đầy. Mẹ Cám đỡ Tấm xuống sàn. Tay múc đầy gạo và thóc, rải xung quanh thành trận đồ bát quái.

    “Càn – Đoài – Ly- Chấn - Tốn - Khảm - Cấn – Khôn”

    Rồi lấy tám lá bùa yểm vào tám cửa.

    “Bày trận."

    Xong xuôi. Mẹ Cám đứng dậy mà người không vững. Lần này, trông thị thực rất tệ. Sắc mặt nhợt nhạt, thể trạng yếu đuối, dường như do vận công quá sức nên nguyên khí đã bị hao tổn.

    “Con có bị trọng thương ở đâu không?”

    Cám lắc đầu.

    “Sao chị Tấm lại…”

    “Đến nước này thì ta cũng phải kể hết với con.”

    Mẹ Cám thuật lại câu chuyện, từ lúc còn ở ngôi đền cho đến khi Tấm sinh ra.

    “Ta cứ nghĩ khoảng thời gian dài như vậy, ác linh đã biến mất. Nhưng không ngờ, người tính không bằng trời tính.”

    “Chiếc yếm con mặc, là thứ ta tìm được trong ngôi đền. Sau lần khiêu chiến ác linh, nhờ linh tính mà ta tìm được sâu dưới lòng đất, một chiếc hòm bằng đá. Ta không biết chiếc yếm có nguồn gốc từ đâu, nhưng nhận ra công dụng của nó có thể xua đuổi tà ma, nên đưa cho con sử dụng.”

    “Ta không nói con biết. Vì ta không muốn con sợ Tấm. Thực lòng ta biết, Tấm rất cô đơn.”

    “Hiện ta không còn đủ sức để phong ấn ác linh đó nữa. Mệnh ta cũng chẳng còn bao lâu. Ta cần đi tìm một người. Trong lúc ta đi, con hãy thay ta chăm sóc Tấm. Đừng làm thay đổi vị trí của chỗ gạo và thóc này. Trận đồ này, người vào được nhưng ma không vào được. Người ra được nhưng ma không ra được. Bất cứ khi nào Tấm không thể tự mình bước ra, dù Tấm nói gì, con cũng không được làm theo.”

    “Hãy nhớ. Tấm rất cần có con.”
    HieuLinhlockool thích bài viết này.

Ủng hộ diễn đàn